Petition updateỦng hộ Pháp Luân Công chấm dứt cuộc bức hại tàn khốc kéo dài 27 năm

Người phụ nữ Hắc Long Giang qua đời trong tù do bị tra tấn chỉ vì tu luyện Pháp Luân Công

Support Falun Gong
Sep 19, 2026

[MINH HUỆ] Họ và tên: Lữ Nghênh Hoa

Tên tiếng Hán: 吕迎华

Giới tính: Nữ

Tuổi: 63

Thành phố: Giai Mộc Tư

Tỉnh: Hắc Long Giang

Nghề nghiệp: Không rõ

Ngày mất: Tháng 5 năm 2026

Ngày bị bắt gần nhất: Không rõ

Nơi giam giữ gần nhất: Nhà tù Nữ tỉnh Hắc Long Giang

Một nữ cư dân ở thành phố Giai Mộc Tư, tỉnh Hắc Long Giang, đã bị tra tấn đến chết tại Nhà tù Nữ tỉnh Hắc Long Giang vào tháng 5 năm 2026, chỉ vì không từ bỏ đức tin vào Pháp Luân Công. Bà hưởng thọ 63 tuổi.

Bà Lữ Nghênh Hoa từng bị kết án tử hình treo vì tội giết người, sau đó được giảm xuống thành tù chung thân. Tháng 1 năm 2001, khi đang bị giam tại Trại tạm giam huyện Thang Nguyên, bà được giới thiệu về Pháp Luân Công, và bắt đầu tu luyện. Sau khi bị chuyển đến Nhà tù Nữ tỉnh Hắc Long Giang vào tháng 8 năm 2002, bà vẫn kiên định với đức tin của mình, nên bị tra tấn bằng nhiều hình thức khác nhau. Khác với các tù nhân chung thân khác, nhà tù từ chối giảm án cho bà.

Từ năm 2001 đến 2013, bà Lữ bị biệt giam 18 lần. Chân bà bị thương, và bà được thả ra khỏi phòng biệt giam trước khi bị tàn phế vĩnh viễn. Sau đó, bà bị giam tại khu y tế nhà tù.

Chính quyền đã nhờ con gái bà viết thư nhằm thuyết phục bà từ bỏ Pháp Luân Công. Bà từ chối, và con gái bà không bao giờ đến thăm bà nữa.

Biệt giam và các hình thức tra tấn khác

Ngày 11 tháng 8 năm 2003, bà Lữ bị biệt giam. Lính canh Trương Xuân Hoa đá vào đầu bà, trói bà lại và dán băng keo bịt miệng bà. Một lính canh khác là Vương Á Lợi đã ra lệnh cho các tù nhân xiềng chân bà. Bà bị bắt ngồi trên nền bê tông lạnh, không thể giữ thẳng lưng. Khi trời trở lạnh, lính canh mở cửa sổ thay vì bật sưởi. Kết quả là chân bà bị tê cóng.

Đầu năm 2004, lính canh Trương và Trịnh Kiệt kéo lê bà Lữ bằng cổ đến xưởng lao động để ép bà làm khổ sai, khiến bà khó thở. Những vết bầm tím sâu xuất hiện trên cổ bà và kéo dài nhiều ngày. Họ còn còng tay bà và ép bà ngồi trên nền bê tông chỉ mặc một chiếc quần mỏng suốt 1 tháng.

Ngày 8 tháng 3 năm 2004, lính canh đã trói cổ tay rồi treo bà lên với chân không chạm đất. Sau 1 giờ bị tra tấn, bà đổ mồ hôi ướt đẫm, toàn thân run lên không kiểm soát được. Sau đó, cổ tay bà bị thương nặng, hai bàn tay bà bị sưng phù trong hơn 3 tháng.

Ngày 25 tháng 3 năm 2004, lính canh Trịnh và Trương trói hai tay bà ra sau lưng rồi treo bà lên bằng cổ tay. Hai tay bà chuyển sang màu tím đen. Tối hôm đó, họ đưa bà vào biệt giam. Bà bị còng tay vào giường. Do nhiệt độ thấp, bà lên cơn đau tim và không thể cử động. Tuy vậy, lính canh Vương vẫn lấy đi quần bông mùa đông của bà và mở toang cửa sổ. Họ cũng không cho bà ăn đủ.

Trong suốt 5 tháng bị biệt giam, bà Lữ đã tuyệt thực 2 tháng. Bà bị suy dinh dưỡng, gầy yếu và kiệt sức. Bà bị còng tay vào giường suốt thời gian đó, ngay cả khi cần đi vệ sinh cũng không được tháo còng. Bà cảm thấy mình sắp chết.

Sau khi được chuyển về phòng giam thông thường, lính canh lấy đi đệm giường, và bắt bà nằm trên tấm ván gỗ trơ. Một số tù nhân đã chia sẻ chăn bông cho bà để lót nằm. Bà yếu đến mức không thể nhấc nổi phích nước. Chỉ 2 tháng sau, bà lại bị đưa vào biệt giam vì luyện các bài công pháp của Pháp Luân Công.

Lính canh Trịnh ép bà ngồi xổm, treo bà lên bằng cổ tay, tát vào mặt bà và đá vào đầu bà. Họ còn dán băng keo bịt miệng bà suốt 11 ngày.

Tháng 3 năm 2005, lính canh lại treo bà lên trong 2 tiếng. Hai tay bà chuyển sang màu tím đen. Sau đó, bà lại bị đưa vào biệt giam và bị còng tay vào một vòng sắt cố định trên sàn từ 6 giờ sáng đến 10 giờ tối. Bà tuyệt thực để phản đối, và cảm thấy đau nhức khắp người. Suốt 13 ngày, bà không thể ngủ. Lính canh truyền dịch để duy trì sự sống cho bà. 5 tháng sau, khi bà được khiêng ra khỏi phòng biệt giam, cân nặng của bà đã giảm từ khoảng 68 kg xuống còn 45 kg.

Tháng 1 năm 2006, bà Lữ bị trói vào lò sưởi, và xuất hiện thêm các vết thương ở cánh tay.

Cũng trong năm đó, bà bị chuyển đến một phòng ở phía bắc. Các tù nhân được phân công giám sát bà suốt ngày đêm. Bà không được phép rời khỏi phòng trong suốt 6 năm.

Nhiều lần lên cơn đau tim

Ngày 14 tháng 2 năm 2011, lính canh lục soát tất cả các học viên Pháp Luân Công bị giam giữ tại đây. Họ tịch thu sách Pháp Luân Công và các tài liệu liên quan của các học viên. Lính canh cũng lấy đi quần áo riêng của các học viên và chỉ phát cho họ quần áo có đánh dấu “tù nhân.” (Ghi chú của biên tập: Nhiều học viên từ chối mặc đồng phục tù nhân như một hình thức phản đối cuộc bức hại. Ép họ mặc đồng phục là một cách buộc họ phải khuất phục trước chính quyền.)

Lính canh Vương đã thay tù nhân được phân công giám sát bà Lữ bằng Cao Diễm Bình, một kẻ khét tiếng tra tấn các học viên Pháp Luân Công. Bà Lữ trở nên gầy yếu trong thời gian ngắn, và nhiều lần lên cơn đau tim.

Bà lại lên cơn đau tim khi lính canh tịch thu bản chép tay cuốn Chuyển Pháp Luân, cuốn sách chính của Pháp Luân Công. Bất chấp tình trạng sức khỏe của bà, lính canh khiêng bà xuống tầng dưới và đặt bà ở nơi gió lùa. Nhiều giờ sau, họ đưa bà đến bệnh viện nhà tù và cấu kết với bác sỹ để lập một báo cáo sức khỏe giả rằng bà vẫn khỏe mạnh.

Tối ngày 6 tháng 1 năm 2013, lính canh Lý Hàn và Khúc Giai Lương ép bà Lữ tham gia điểm danh, mặc dù bà đang bị cao huyết áp và đau đầu dữ dội. Bà bị bắt đứng cạnh cửa sổ. Khi bà không thể đứng được nữa, bà ngồi xổm xuống. Lính canh Khúc liên tục tát và chửi bà.

Sợ rằng Khúc có thể đánh chết bà Lữ, 2 tù nhân đã cố gắng ngăn cản. Tuy nhiên, Khúc bắt đầu đá bà bằng đôi giày ống nặng. Hắn không dừng lại cho đến khi bà bất tỉnh. Trong khi đó, lính canh Vương Vĩnh Huệ đứng bên cạnh nhìn với nụ cười đắc ý. Bà ta còn ra lệnh cho các tù nhân ở các phòng giam lân cận đóng cửa phòng lại.

Bà Lữ lại lên cơn đau tim và được đưa đến bệnh viện để cấp cứu.

Người phụ nữ Hắc Long Giang qua đời trong tù do bị tra tấn chỉ vì tu luyện Pháp Luân Công

Copy link
WhatsApp
Facebook
Nextdoor
Email
X